Cuộc du hành kỳ thú giữa các mảnh ghép cuộc sống

Triển lãm "Trong này, Ngoài kia và Những mảnh ghép" được trưng bày ở Hanoi Studio Gallery, phòng tranh quen thuộc với nhiều người yêu hội hoạ ở Hà Nội. Nhưng lần này, trước khi đẩy cửa bước vào, tôi không biết rằng ở đó có một trật tự không gian khác.

Miền Ký Ức | Land of Memories 147x150cm

"Trong này, Ngoài kia và Những mảnh ghép" là triển lãm cá nhân của hoạ sĩ Ngô Hùng Cường. Đây là triển lãm cá nhân thứ ba của anh, được tổ chức cách triển lãm đầu tay tròn trịa 17 năm và cách triển lãm lần hai thời gian 12 năm. Tôi để lỡ mất lần hai, vậy nên, sau khi phải mất khá nhiều thời gian để đi một vòng trong phòng trưng bày (mà vốn chỉ cần khoảng 3 phút là đủ để đi một vòng men theo các bức tường với tốc độ của rùa), tôi thấy mình cần phải nói gì đó về những điều lượm lặt được ở đây.

Họa sĩ Ngô Hùng Cường tại triển lãm

Thú thật, khi nhìn bao quát từ cửa phòng trưng bày, ấn tượng của tôi là chẳng có ấn tượng gì cả. Dù toàn bộ các tác phẩm của triển lãm đều là tranh khổ lớn nhưng với thị lực của tôi, ở khoảng cách đó tôi chẳng nhận ra được chi tiết, hình khối hay màu sắc gì. Nhưng, ấn tượng của tôi ngay lập tức đảo chiều khi đứng trước bức tranh đầu tiên (được tôi lựa chọn chỉ vì không có ai đang làm phiền nó) với khoảng cách thích hợp. Trong những giây đầu tiên, cảm giác của tôi là hoa mắt, chóng mặt và dường như thình lình bị vây giữa một đám đông ồn ào nhốn nháo. Phải mất một lúc định thần, tôi mới dần nhìn rõ được những chi tiết trong bức tranh mang tên "Năm Khỉ" đó.

Năm Khỉ | Year of the Monkey 88x340cm

Bức tranh được hình thành từ 365 mảnh gỗ có kích thước khoảng chừng như quân bài tam cúc, tượng trưng cho 365 ngày trong năm. Mỗi mảnh gỗ mang hình vẽ một con khỉ với lối vẽ ký họa (đến không thể ký họa hơn), mỗi con khỉ đều có sự khác biệt về cảm xúc, hoạt động, trạng thái cơ thể tượng trưng cho những sắc thái cuộc sống đủ cả "hỉ, nộ, ái, ố" mà con người phải trải nghiệm mỗi ngày trong năm. Để thực sự biết mình đang xem gì, tôi chỉ có thể nhìn thật kỹ từng nét vẽ trên mỗi mẩu gỗ (thậm chí còn săm soi xem có thể có những mẫu gỗ được vẽ giống hệt nhau không) rồi lại nhìn tổng thể chúng sau khi được sắp xếp lại thành một bức tranh. Và cứ thế, tôi rơi vào thế giới của bầy khỉ, mất một hồi lâu mới thoát ra được.


Sau "Năm Khỉ" và sau nhiều lần dịch chuyển từ bức tranh này sang bức tranh khác, tôi chợt nhận ra cách để xem những tác phẩm được trưng bày trong triển lãm lần này: đó là phải tỉ mỉ đến tỉ mẩn, như cái cách mà họa sĩ đã tạo ra chúng. Bởi vì mỗi một bức tranh ở đây không chỉ là một câu chuyện duy nhất, chúng đều được tạo thành từ rất nhiều, rất nhiều mảnh ghép khác nhau, những thứ/những câu chuyện/những sự vật/sự việc rất quen thuộc, dễ thấy, dễ gặp trong cuộc sống hàng ngày được đặt bên nhau. Điều đó cũng giải nghĩa cho tên gọi